Thoảng Hương XuânChào ngày mới, chào giọt sương phơi nắngChào chim muông về rộn hót sau vườn...Bên Tháp cổ nhà sư ngồi tĩnh lặngNghe Xuân về ngan ngát mấy làn hương.Ngày vẫn thế sao nghe hồn rất lạ!Như tâm tư trải rộng đến vô cùngNhìn Di Lặc miệng cười vui hỉ hạBao ưu phiền thoáng chốc đã tiêu dung..Chào Xuân đến, lòng tinh khôi giấy mớiQuên nhọc nhằn cơm áo.. những ngày quaThầm cảm niệm tình Xuân vừa mang tớiTrao nhân gian bao thắm đẹp chan hòa.Chào Xuân mới với tâm tình thư tháiChúc muôn người vui hái được niềm mơ!Đời khúc khuỷu vững đôi tay lèo láiQua gian nan, thành đạt những mong chờ..Xuân cõi thế là Xuân không thường tạiChúc cho đời tươi thắm mãi lòng Xuân.Với Hỷ Xả, Từ Bi cùng muôn loạiGiữa vô thường luôn Sống đẹp, ung dung...Như Nhiên -Thích Tánh Tuệ
Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts
14 February 2018
Thoảng Hương Xuân - Như Nhiên
13 September 2016
Tản mạn về chữ " Vội "
Tản mạn về chữ " Vội "
Không chỉ có người Pháp mà cả Âu Châu đều chê đời sống Mỹ vội vàng, tất bật.
Siêu thị ở Đức, chiều Thứ Sáu hai giờ đã đóng cửa nghỉ cuối tuần.
Mùa Hè, dân cư bỏ đi nghỉ để lại một Paris trống trơn.
Người Mỹ làm việc mỗi năm 1,789 giờ, trong khi ở Pháp, trung bình người ta chỉ làm việc 1,473 giờ. 40% người Mỹ không nghỉ hết số giờ nghỉ phép của họ. Trong một cuộc phỏng vấn của BBC với cư dân ở thủ đô Washington, DC, nhiều người cho biết suốt năm, họ không dùng đến một ngày nghỉ phép nào, nghĩa là đi làm đầu tắt, mặt tối suốt năm.
So với các quốc gia ở Âu Châu, Úc, Á Châu, thì Hoa Kỳ có nhịp sống hối hả nhất!
Siêu thị ở Đức, chiều Thứ Sáu hai giờ đã đóng cửa nghỉ cuối tuần.
Mùa Hè, dân cư bỏ đi nghỉ để lại một Paris trống trơn.
Người Mỹ làm việc mỗi năm 1,789 giờ, trong khi ở Pháp, trung bình người ta chỉ làm việc 1,473 giờ. 40% người Mỹ không nghỉ hết số giờ nghỉ phép của họ. Trong một cuộc phỏng vấn của BBC với cư dân ở thủ đô Washington, DC, nhiều người cho biết suốt năm, họ không dùng đến một ngày nghỉ phép nào, nghĩa là đi làm đầu tắt, mặt tối suốt năm.
So với các quốc gia ở Âu Châu, Úc, Á Châu, thì Hoa Kỳ có nhịp sống hối hả nhất!
Khách du lịch đến Mỹ không khó để nhận ra điều ấy. Người Việt đến định cư ở Mỹ cũng chạy theo đời sống Mỹ, nhiều khi còn vội vã hơn người bản xứ. Chợ búa mở cửa đến 11 giờ đêm, quán ăn mở cửa đến sáng.
Ngày cuối tuần Mỹ Trắng đi nhà thờ, người Hispanic sửa xe hay đem con vào chơi công viên, còn Việt ta đi làm thêm giờ phụ trội.
Ngày đến Mỹ, vật tôi ghét nhất là cái đồng hồ báo thức, đó là kẻ thù của những giấc ngủ. Trên đường đến chỗ làm, buổi sáng ai cũng gấp gáp, vơ vội cái hộp đựng cơm và chạy ra xe.
Đi làm trễ vài lần là coi như mất việc! Cuộc đời là những cuộc chạy việt dã, như trên xa lộ, không thể lúc nào đó dừng lại, làm một cái “full stop,” là tai nạn xẩy ra lập tức.
Có người cạo râu, ăn sáng hay cả đánh răng trên xe.
Năm 1995, ở Virginia xẩy ra một tai nạn thảm khốc trên Freeway 95, một cô gái xinh đẹp đã kẻ mắt trong khi đang lái xe. Thời gian ăn cũng không có, lấy đâu thời gian làm đẹp. “Sáng nay vội, chồng thư chưa gửi kịp. Chiều nay về có kịp đón con không?”
Ở Mỹ, ai cũng mang đồng hồ, đi đâu cũng thấy cái đồng hồ.
Đồng hồ trên điện thoại cầm tay, trong xe, trong chợ, ở những bảng hiệu quảng cáo, trên nóc nhà thờ, để người ta chạy theo nó.
Chỉ duy nhất một nơi không có đồng hồ, là ở các sòng bài.
Ở đó không có đêm mà cũng chẳng có ngày, đi đánh bài thì cứ từ từ không có gì phải nôn nóng!
Ngay cái ăn, cũng phải nhanh, ăn đứng, ăn chạy, ăn trên xe, đó là cái hamburger, gói khoai chiên gọi là “fast food,” thêm ly nước có cái ống hút. Không thể so với tô phở của người Việt Nam, nó chậm rãi, rềnh rang biết bao, nhanh là phỏng miệng!
Kéo ghế ngồi xuống, chờ tô phở đem ra, nào lau đũa, muỗng, vắt chanh, rắc tiêu, còn tương đỏ, tương đen, còn rau giá... Đứng dậy rồi, cũng chưa vội được, ngoái đầu lại, xem nhớ bỏ lại trên bàn đồng bạc lẻ không? Mỗi ngày, con người bận theo thư tín, điện thoại, Internet, báo chí, truyền hình, những buổi hội họp bạn bè, thăm viếng, cưới hỏi, tang lễ... không còn cả thời gian dành cho con cái hay cả với vợ chồng.
Một ngày đi du lịch cũng là một ngày chạy. Khách sạn báo thức qua điện thoại, ăn sáng thật nhanh còn ra xe, trở về xe không kịp thì bị bỏ lại. Chỗ này 30 phút, chỗ kia một giờ. Mấy ai được đi du lịch một cách nhàn tản, nằm vài giờ trên võng dưới bóng dừa, nghe sóng biển reo, hay lang thang trong một làng quê, nghe được tiếng con gà gáy trưa?
Tuổi già rồi, trong thói quen và tình nghĩa Việt Nam, ông còn phải đưa đón cháu, lại chạy theo cái kim đồng hồ. Đón đi, chậm thì cháu vào học trễ. Đón về, chậm thì cháu bơ vơ trước cổng trường. Bà thì bận rộn theo chuyện bếp núc, thương con cháu thì cái ăn, cái mang về.
Nhiều bà cụ, đến tuổi cần nghỉ ngơi, còn tham hái mớ chanh, nhặt mấy trái ổi, cắt luống rau sau vườn, ra ngồi ngoài hè phố từ sáng đến tối sẫm, nhặt thêm ít đồng bạc.
Hỏi cụ, lý do còn đi cúng chùa hay dành dụm tiền vé về Việt Nam. Thành ra chẳng có lúc thảnh thơi, lúc nào cũng vội vã lo toan.
Hỏi cụ, lý do còn đi cúng chùa hay dành dụm tiền vé về Việt Nam. Thành ra chẳng có lúc thảnh thơi, lúc nào cũng vội vã lo toan.
Từ nhiều năm nay, chính phủ Canada quyết định chọn một ngày vào mùa Hè, thường là ngày cuối tuần, như là “Một ngày không vội vã” (No Hurry Day).
Việt Nam có nhiều tiếng để gọi như là: “Một ngày không hấp tấp, không hối hả, không vội vã, không khẩn trương.” Lẽ cố nhiên đây không phải là quy định bắt buộc, mà chỉ là gợi ý cho một ngày thanh thản.
Đó là một ngày sống với thái độ: “Chậm lại, bình tâm lại, đừng lo lắng, đừng vội vàng, hãy tin vào quy luật của tự nhiên!”
Thử tưởng tượng ra một ngày nào đó, buổi sáng không có tiếng đồng hồ báo thức, không hẹn hò với ai, không hứa với ai đó làm việc gì, có thể nằm nướng trên giường, “có việc thì lo phay pháy, không việc thì ngáy pho pho!” Một ngày không mở Internet, không “chat,” không Facebook, không đọc báo, không có tiếng điện thoại reo...
Có lúc nào bạn buông ra được nửa bước cái điện thoại cầm tay, hay mắt rời cái màn ảnh truyền hình trong một ngày chưa! - Cuộc đời chúng ta, mỗi năm có được bao nhiêu ngày hạnh phúc như vậy!
Chúng ta cùng xem bài thơ " VỘI "
của Thích Tánh Tuệ
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.
Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã , rời...
Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.
Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
'' Đáy nước tìm trăng'' mà vẫn lội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
'' Đáy nước tìm trăng'' mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà...
Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai nẻo Giác bàn chân vội ?
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai nẻo Giác bàn chân vội ?
'' Hỏa trạch '' bước ra, dứt não nề...
*****
Dù đang thanh thản hay phải vội vã cũng xin chúc ACE luôn an bình hạnh phúc trong cuộc sống .
Tâm Nhàn
16 January 2016
Thơ: Việt Kiều
Tình online có lắm điều lý thú
Chỉ tội thay cho mấy chú Việt kiều.
Nàng hai mươi, tập tễnh bước vào yêu,
Chàng năm mấy, tuổi xế chiều sống dậy.
Yêu say đắm, yêu chẳng cần che đậy,
Từ quen nhau, chàng cảm thấy yêu đời.
Chỉ tội thay cho mấy chú Việt kiều.
Nàng hai mươi, tập tễnh bước vào yêu,
Chàng năm mấy, tuổi xế chiều sống dậy.
Yêu say đắm, yêu chẳng cần che đậy,
Từ quen nhau, chàng cảm thấy yêu đời.
Tóc hoa râm, cặp mắt kiếng đồi mồi,
Chàng nhuộm lại, rồi chơi thêm kiếng mát.
Chải mái tóc y chang Châu Nhuận Phát,
Sửa dáng đi chẳng khác Lưu Ðức Hoà.
Chàng tin rằng mình có số đào hoa,
Nên mới grab được một cô bồ nhí.
Chàng nhuộm lại, rồi chơi thêm kiếng mát.
Chải mái tóc y chang Châu Nhuận Phát,
Sửa dáng đi chẳng khác Lưu Ðức Hoà.
Chàng tin rằng mình có số đào hoa,
Nên mới grab được một cô bồ nhí.
Nhưng chuyện đời có nhiều khi phi lý,
Vừa quen nhau mới chỉ một tháng tròn.
Nàng thì thầm, “Anh yêu có nhớ hôn?
Ðúng một tháng, tặng em quà kỷ niệm.”
Dân cắt cỏ, cả một đời cần kiệm,
Chàng nghe xong chết lịm nữa con người.
Vừa quen nhau mới chỉ một tháng tròn.
Nàng thì thầm, “Anh yêu có nhớ hôn?
Ðúng một tháng, tặng em quà kỷ niệm.”
Dân cắt cỏ, cả một đời cần kiệm,
Chàng nghe xong chết lịm nữa con người.
Nhưng vì yêu nên cũng ráng gượng cười,
Ra nhà bank rút tiền mua chiếc nhẫn.
Ðược vài hôm nàng lại làm mặt giận,
“Nói yêu em mà chẳng hiểu cho em
Chat ở ngoài dịch vụ hổng tự nhiên,
Anh hãy gởi ít tiền mua vi tính.”
Ra nhà bank rút tiền mua chiếc nhẫn.
Ðược vài hôm nàng lại làm mặt giận,
“Nói yêu em mà chẳng hiểu cho em
Chat ở ngoài dịch vụ hổng tự nhiên,
Anh hãy gởi ít tiền mua vi tính.”
Ðang khi yêu, chàng giống như thằng lính,
Chỉ cúi đầu nghe lịnh của quan bà.
Một ngàn đô, nghĩ lại cũng xót xa,
Nhưng thôi kệ, để vui lòng người đẹp.
Bóp của chàng cứ mỗi ngày mỗi xẹp,
Rồi một hôm người đẹp lại phán rằng,
Chỉ cúi đầu nghe lịnh của quan bà.
Một ngàn đô, nghĩ lại cũng xót xa,
Nhưng thôi kệ, để vui lòng người đẹp.
Bóp của chàng cứ mỗi ngày mỗi xẹp,
Rồi một hôm người đẹp lại phán rằng,
“Từ nhà em ra ngoài phố chẳng gần
Em cần có mấy ngàn mua A-mốc.”
Say men tình, chàng trở thành thằng ngốc,
Còn bao nhiêu cũng “ma róc” đem dâng.
Vì đã lỡ mạo danh là bác sĩ,
Có lẽ đâu nghèo hơn bác thằng Bần.
Em cần có mấy ngàn mua A-mốc.”
Say men tình, chàng trở thành thằng ngốc,
Còn bao nhiêu cũng “ma róc” đem dâng.
Vì đã lỡ mạo danh là bác sĩ,
Có lẽ đâu nghèo hơn bác thằng Bần.
Chàng kẹt quá rút dần tiền tín dụng,
Ðể gởi về cung phụng cho người thương.
Trời xui chi cái cảnh đời ngang trái,
Chàng đi làm, nàng lại được lãnh lương.
Rồi một hôm, chàng quyết định hồi hương
Về Việt Nam thăm người tình bé nhỏ.
Ðể gởi về cung phụng cho người thương.
Trời xui chi cái cảnh đời ngang trái,
Chàng đi làm, nàng lại được lãnh lương.
Rồi một hôm, chàng quyết định hồi hương
Về Việt Nam thăm người tình bé nhỏ.
Tạm giã biệt với cuộc đời cắt cỏ,
Khoác vét-tông làm bác sĩ chuyên khoa.
Ðến phi trường mãi chẳng thấy nàng ra,
Chàng nôn nóng vẫy taxi đi kiếm.
Tìm đến nơi nỗi mừng vui tắt lịm,
Nàng đang ngồi âu yếm với một người.
Khoác vét-tông làm bác sĩ chuyên khoa.
Ðến phi trường mãi chẳng thấy nàng ra,
Chàng nôn nóng vẫy taxi đi kiếm.
Tìm đến nơi nỗi mừng vui tắt lịm,
Nàng đang ngồi âu yếm với một người.
Chàng nghẹn ngào không nói được một lời,
Khi nàng hỏi, “Bác ơi, tìm ai đó?
Tôi với bác chưa từng gặp mặt nhau
Sao bỗng nhận là người quen vô cớ?”
Gã thanh niên bỗng chồm lên, hùng hổ
“Ông đi mau, tui xuỵt chó bây giờ. ”
Khi nàng hỏi, “Bác ơi, tìm ai đó?
Tôi với bác chưa từng gặp mặt nhau
Sao bỗng nhận là người quen vô cớ?”
Gã thanh niên bỗng chồm lên, hùng hổ
“Ông đi mau, tui xuỵt chó bây giờ. ”
Chàng buồn thiu đưa cặp mắt thẫn thờ,
Ðón taxi để đi tìm khách sạn.
Trở về Mỹ sống chuỗi ngày buồn chán,
Chàng mới thề muôn kiếp hận đàn bà.
Ðôi khi ngồi nghĩ lại thấy xót xa,
Thiệt là tức, đã già còn dại gái.
Ðón taxi để đi tìm khách sạn.
Trở về Mỹ sống chuỗi ngày buồn chán,
Chàng mới thề muôn kiếp hận đàn bà.
Ðôi khi ngồi nghĩ lại thấy xót xa,
Thiệt là tức, đã già còn dại gái.
Vô Danh
================================================Việt kiều không phải họ keo
Mà là họ thật sự nghèo ai ơi
Chỉ kiếm đủ tiền về chơi
Bởi họ không thể xài khơi đồng tiền
Về vui nhưng dạ rất phiền
Bởi qua một tháng tiền này tiền kia
Tiền điện tiền nước lia chia
Tiền con đi học tiền xe tiền đường
Có người sợ bị coi thường
Muốn cho tất cả người vương mắt nhìn
Họ khoe này nọ đẹp xinh
Khoe công việc tốt gia đình giàu sang
Mấy ai hay nổi bẻ bàng
Ở nơi đất khách chạy bàn quán ăn
Tối ngày làm việc lăn xăng
Chỉ mong mẹ đỡ nhọc nhằn sớm hôm
Việt kiều chỉ có tiếng thơm
Ai đâu biết được kiếm cơm xứ người
Cũng phải nuốt lệ gượng cười
Cũng phải làm mướn cho người ta thôi
Việt kiều trong đó có tôi
Muốn về quê lắm nhưng thôi không về
Không phải lạc lỏng cơn mê
Mà vì bèo qúa sợ chê Việt Kiều
https://www.facebook.com/thanhhien.pham.9843/posts/1670557923223640?fref=nf
================================================
Việt Kiều, VC, Việt Gian
Cả ba Việt đó nước Nam đọa đầy
--------------------------------------
Việt Kiều giầu đẹp cao sang
Phồn vinh giả tạo ngỡ ngàng lương dân ?
Về làng áo gấm ngang nghênh
Xưa kia chống Cộng ngon lành trời ơi ! (*)
Ra đi quyết chí thề bồi :
"Chừng nào Vẹm đổ thi tôi mới về"
Nhổ rồi lại liếm tanh ghê !!!
Kẻ thù khi rẻ, mặt lì, trán trơ
Xứ người hai Job cầy bừa
Dung nhan tiều tụy, tiền đô sửa liền
Mỹ viện quảng cáo chuyên viên
Lột da, hút mỡ bụng liền phẳng phưu
On Sale trang phục mỹ miều
Qúy dì, qúy mợ mặc vào đẹp ghê !
Ham dzui đĩ đực ô kìa !!!
Trả thù dân tộc đê mê cuộc đời
Trai thanh tứ chiếng chịu chơi
Hầu bao rủng rỉnh gái thời phát mê !
Thành Hồ đĩ điếm ê hề
No hair tươi mát, gái "sề" thiếu cha
Cơm nhà quà vợ ngán qua
Cỏ non gậm đã, trâu già ngất ngây !
Quê hương đổi mới từng ngày
Khúc ruột ngàn dậm hăng say trở về
Ngỡ ngàng khiếu kiện dân quê ?
Trời ơi ! Du khách ngô nghê đứng nhìn
Giặc thù chúng nó rẻ khinh !!!
Ý Lan cao giọng nhạc tình đê mê
7 con qúa cỡ gái sề
Về quê thăm “bác” Hồ dê ngon lành
Lăng “bác” ngay ở Ba Đình
Ca sỡi mót tiểu tụt quẩn xả ra
Lê Quỳnh nổi tiếng bậc cha
Gái cưng mọi rợ chẳng ra giống gì ?
(*). Năm 1975 VC gọi những người tỵ nạn là thành phần đĩ điếm, trây lười lao động bỏ nước ra đi ôm chân đế quốc để hưởng tí bơ thừa sữa cận. Ngày nay chúng lại đổi lại danh xưng là Khúc Ruột Ngàn Dậm ??? Nhục lắm qúy vị áo gấm về làng ơi.
================================================
Việt kiều khứa lão ... sáu mươi !
Thăm quê nhớ lại một thời xa xưa
Lão ngỡ mình là trai tơ
Các em xúm lại... xưng hô rất... mùi
"Anh" ơi! sao trẻ quá trời.
Làm lão tít mắt cười tươi ... nghĩ thầm :
"Thế mà bà lão chết bầm
Dám chê mình chẳng nên cơm cháo gì ..."
Thôi thì ta cứ ... yêu đi ,
Trông em mơn mởn dậy thì thấy mê.
Cơm nhà ăn riết chán chê,
Ðổi qua món phở là phê tức thì.
Quê hương đổi mới... lạ kỳ,
Ngành nghề phục vụ không gì sánh hơn.
Nhổ râu em nhổ bằng mồm,
Em day hai quả đào tươi
Lão nằm ngây ngất cả người ... cứng đơ.
Massage em ấn em rơ,
Bằng môi, bằng ngực ... ô hô tuyệt vời.
Thỏ thẻ em ngỏ đôi lời,
Anh mà có thích em mời tắm tiên.
Lão như Từ Thức lên tiên,
Trời mây, non nước, thiên nhiên một tòa.
Tay run con mắt muốn lòa
Tiên kỳ, tiên cọ, Lão xoa...quả bồng.
Thẹn thò hai má tiên hồng,
Anh à kỳ chết về phòng đi nha!
Tiên cười tươi thắm như hoa,
“Ngàn vàng em giữ giờ là của anh!”
Thì ra em gái nhà lành,
Cha già mẹ yếu nên đành sa cơ.
Tuy làm công việc nhuốc nhơ,
Tắm tiên thôi, chẳng bao giờ bán thân.
(Lão Việt kiều thật quá đần,
Ðời nay may vá màn trinh chuyện thường)
Lão xung như thưở thanh xuân,
Anh hùng người đẹp đêm xuân tình nồng.
Lão bà bên Mỹ biết không ?
Chồng bà đã mất, Lão ông đổi đời.
Nếu đem so sánh hai nơi,
Vợ thì cẳn nhẳn, em thời ngọt ngon.
Vợ ù úc núc béo tròn,
Em thon em mướt, lưng thon chân dài.
Vợ luôn sai bảo tác oai,
Em chiều, em chuộng, đêm ngày cúc cung.
Trời ơi chỉ có thằng khùng
Mới không biết chọn ở cùng với ai.
Thôi thôi tài sản chia hai,
Bà theo con cái, Lão bay... lên trời.
Lâu nay sống phí cuộc đời,
Từ nay phải hưởng với người... trẻ ngoan.
Mặc cho con cháu can ngăn
Lão làm bảo lãnh đưa nàng qua luôn.
Chuyện đời ai dại ai khôn ??
Qua sông nàng đá ngay ông ... chồng già !
Tiền của chia với lão bà .
Nàng cuỗm hết sạch chẳng chừa ... một xu !
Giật mình mới thấy mình ngu !
Cuộc đời còn lại lu khu một mình.
Bây giờ nửa tỉnh nửa điên,
Gia tài mất hết cả thiên hạ cười.
Bắc thang lên hỏi ông trời ,
Tiền cho gái... điếm có đòi được không?
Bà con cô bác rủa thầm,
Già chơi trống bỏi còn than nỗi gì ?
Những ai còn muốn mê ly
Bài học của lão hãy ghi vào lòng
Tình Việt kiều có như... không !!
Huy hoàng một phút là xong ... cuộc đời !!
================================================
Việt kiều về nước xôn xao
Quên đi nỗi nhục năm nào vượt biên
Trốn chui trong những khoang thuyền
Nhưng nay vinh hiển xem thường nhục xưa
Trốn chui trong những khoang thuyền
Nhưng nay vinh hiển xem thường nhục xưa
Rủng rỉnh vài đồng đô thừa
Ào ào về lại nơi vừa ra đi
Mặt mày vênh váo phương phi
Ăn chơi trác táng mỗi khi đêm về
Thói đời nhìn thấy ủ ê
Nhiều tên ở Mỹ làm nghề lượm lon
Khi về đến tận Sàigòn
Nổ như cái pháo chẳng còn ngại chi
Rằng là giám đốc Realty
Kỹ sư điện toán Huê Kỳ chính tông
Giáo sư dạy học trường công
Tiến sĩ hóa học làm trong Giác Đài
Mục đích "nổ" để thị oai
Việt kiều thứ thiệt chẳng sai chút nào
"Nổ" để mong kiếm ít "đào"
Gái tơ, mơn mởn ra vào hotel
Ở đời chẳng biết phân minh
Giữa cái ô nhục - hiển vinh con người Xưa bị Việt Cộng trêu ngươi
Bỏ tù hành hạ ba đời tổ tông
Nổi nhục chưa giải quyết xong
Nay lại đèo bồng trở lại mua vui Nhiều tên chơi trò hên xui
Đem tiền về "cúng"Cộng tìm mùi" đầu tư"
Nghe lời kêu gọi giả hư
Rằng yêu tổ quốc, bấy chừ Việt Nam
Ngày xưa chinh chiến cho cam
Anh em huynh đệ tương tàn với nhau
Ngày nay "thống nhất" một màu
Cùng nhau xây dựng làm giàu nước non
Nghe lời dụ dổ ngọt ngon
Nhiều tên mất hết chẳng còn đồng ten
Bỏ của chạy thoát thân hèn
Khi về đến Mỹ lại khen nước nhà
Nào là phát triển xa hoa
Ngày nay sang trọng hơn là ngày xưaĂn chơi "bốn vách" dư thừa
Việt Cộng nay lại thích ưa Việt kiều
Về đi nhà nước đón chiều
Queo côm (Welcome) chất xám đủ điều lời ru Nhiều tên trí thức còn ngu
Bon chen tìm gặp chóp bu Cộng thù
Chúng qua nước Mỹ công du
Để mà xin được ấp - ru (approve) việc làm
Cho đời sống được vinh sang
Mà quên nỗi khổ gian nan năm nào
Múi mặt xa rời đồng bào
Tị nạn hải ngọai kêu gào đấu tranh Nhiều tay Hát Ô rỡm ranh
Chạy trốn cộng sản lại quay trở về
Ăn chơi trác táng phủ phê
Nhiều tay già lại còn rê gái làng
Góp phần phá vở tan hoang
Thuần phong mỹ tục hàng ngàn năm qua
Người Việt truyền thống ông cha
Nghìn năm văn hiến, xót xa vô cùng
Vậy mà có kẻ ung dung
Biết mình sai trái vẫn chung đầu vào
Còn nói "ăn chơi cấp cao"
Việt kiều phải biết "mận" "đào" khác nhau Thôi thôi thành thật xin chào
Mấy tên tị nạn đổi màu kỳ nhông.
................................................
Việt gian , Việt Cộng , Vịt Kìu .
3 Việt họp lại , tiêu điều nước Nam .
Việt Kiều
Tác giả: Trọng Văn
Việt kiều đâu phải đều giàu!
Xứ lạ là mỏ vàng đào dễ ư?
Bao người cày mãi không dư
Lương tháng vừa lảnh, nợ trừ phần ba
Đó mới là khoản tiền nhà
Hai phần còn lại may mà đủ ăn!
Không những tự sống khó khăn
Đôi lúc phụ giúp thân nhân, mẹ già
Nhiều kẻ làm tới 2-3
Công việc để đủ gởi quà về quê
Lời thật nói chẳng ai nghe
Phần sợ cô bác sẽ chê “dân bèo”
Khác gì vướng phải cái eo
Dẫu mạt rệp dám than nghèo hay sao?
Bên nhà anh/chị/em nào
Mong ra hải ngoại trông vào số nghen!
Xứ lạ là mỏ vàng đào dễ ư?
Bao người cày mãi không dư
Lương tháng vừa lảnh, nợ trừ phần ba
Đó mới là khoản tiền nhà
Hai phần còn lại may mà đủ ăn!
Không những tự sống khó khăn
Đôi lúc phụ giúp thân nhân, mẹ già
Nhiều kẻ làm tới 2-3
Công việc để đủ gởi quà về quê
Lời thật nói chẳng ai nghe
Phần sợ cô bác sẽ chê “dân bèo”
Khác gì vướng phải cái eo
Dẫu mạt rệp dám than nghèo hay sao?
Bên nhà anh/chị/em nào
Mong ra hải ngoại trông vào số nghen!
Subscribe to:
Posts (Atom)

